(+84) 463.28.7979

Khi truyền hình trả tiền nở rộ


Phát triển mạnh mẽ ở các khu đô thị song lại khó có cơ hội tiếp cận ở những vùng nông thôn. Đó là thực trạng cung cấp truyền hình trả tiền (THTT) ở VN hiện nay mà lý do không chỉ bởi thu nhập của người dân.

Mở rộng cơ hội lựa chọn

THTT đang ở vào thời kỳ phát triển khá sôi động ở VN. Ở hầu hết các TP và khu vực thành thị của các địa phương, truyền hình cáp, những đầu thu kỹ thuật số hoặc chảo thu tín hiệu vệ tinh đã và đang trở thành những thiết bị không thể thiếu ở mỗi gia đình. Quen thuộc nhất phải kể tới truyền hình cáp với 9 đơn vị được phép cung cấp dịch vụ truyền dẫn tín hiệu. Cùng với các đơn vị được phép hoạt động truyền hình cáp trên phạm vi toàn quốc, thì ở mỗi tỉnh, thành đều đã có các DN thực hiện chức năng phân phối, khai thác thị trường trong phạm vi địa phương.

Anh Vương Hoàng Cảnh (quận Bình Thạnh, TP.HCM) cho biết, gia đình anh đang sử dụng dịch vụ của Truyền hình cáp TP.HCM (HTVC) với mức phí thuê bao rất hợp lý, chỉ 45.000 đồng/tháng. Ngoài ra, người dân TP.HCM còn khá quen thuộc với dịch vụ truyền hình cáp Sài Gòn Tourist (SCTV), một liên doanh giữa Tổng công ty du lịch Sài Gòn với Đài truyền hình VN, tuy nhiên chủ yếu cung cấp dịch vụ trong hệ thống các khách sạn, nhà hàng…

Tại Hà Nội, thị trường có số lượng thuê bao truyền hình cáp lớn thứ 2 cả nước thì người dân lại đứng trước cơ hội lựa chọn giữa 2 nhà cung cấp lớn là VCTV (Truyền hình cáp Việt Nam) và HCTV (Truyền hình cáp Hà Nội). Tuy nhiên, do không có sự khác biệt nhiều về các kênh chương trình phát sóng nên đa phần sự lựa chọn lắp đặt ban đầu phụ thuộc vào chính sách khuyến mãi của 2 đơn vị này.

Ngoài ra, THTT còn được cung cấp dưới nhiều phương thức khác nhau như thông qua đầu thu kỹ thuật số của Đài truyền hình kỹ thuật số (VTC), qua đường truyền Internet MyTV của Tập đoàn Bưu chính Viễn thông VNPT, qua vệ tinh của VTV… Mạnh tay chi tới 2,8 triệu đồng để được hưởng dịch vụ khuyến mại miễn phí 30 tháng thuê bao, mới đây anh Đinh Văn Long (Ninh Bình) đã trở thành thuê bao của truyền hình vệ tinh K+ để theo dõi những trận cầu hấp dẫn của giải bóng đá Ngoại hạng Anh được phát độc quyền trên kênh này.

Anh Long cho biết, nếu tính trong thời gian khuyến mãi chỉ phải chi khoảng trên 90.000 đồng/tháng để được xem những trận cầu hay nhất hành tinh, thỏa mãn sự hâm mộ môn thể thao vua thì với thu nhập từ kinh doanh của anh vẫn được xem là khoảng chi phí chấp nhận được. Ngoài ra, với sự phát triển của hội tụ công nghệ thì việc xem truyền hình trên máy vi tính có nối mạng và trên thiết bị di động cầm tay đã trở nên quen thuộc, đặc biệt là với giới trẻ.

Dân nông thôn khó mơ

Theo ông Chu Văn Hòa, Phó Cục trưởng Cục PTTH-TTĐT (Bộ TT&TT), số lượng thuê bao truyền hình cáp đã tăng gấp 20 lần so với con số 80.000 kể từ tháng 9/2003. Trong đó nhiều nhất là TP.HCM với trên 1 triệu thuê bao, tiếp đó là Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng… Số lượng các chương trình truyền hình được cung cấp đã tăng gấp 2 lần, trung bình mỗi mạng truyền hình cáp có thể truyền tải được 45-50 kênh, nhiều nhất tới 73 kênh và khai thác khá nhiều kênh nổi tiếng của nước ngoài như HBO, Cinemax, Star Sport…

Cũng theo ông Chu Văn Hòa, về lý thuyết, tại bất kỳ điểm nào ở VN, người dân cũng có thể được cung cấp dịch vụ THTT bằng các công nghệ truyền dẫn khác nhau. Tuy nhiên, trên thực tế, dịch vụ THTT mới chủ yếu phục vụ cư dân thành thị.

Có thể thấy rất rõ một hình ảnh trái ngược, trong khi ở các TP diễn ra cuộc đua công nghệ hiện đại thì ở khu vực nông thôn, truyền hình của người dân vẫn gắn chặt với những chiếc ăng ten “xương cá”. Việc phải chi một khoản tiền cố định hàng tháng để được xem truyền hình với người dân nông thôn vẫn là điều quá xa xỉ, vì vậy không DN nào mặn mà với việc cung ứng dịch vụ cho khu vực này.

Mê bóng đá nên những thanh niên của thôn Minh Giang (Gia Thủy, Nho Quan, Ninh Bình) vẫn kiên nhẫn ngồi trước màn hình ti vi nhòe nhoẹt, thi thoảng lại phải điều chỉnh ăng ten cho đỡ rè tiếng. Mỗi buổi tối thứ 7, cụ bà Đinh Thị Tý lại háo hức chờ đợi chương trình sân khấu cuối tuần trên kênh VTV1 chiếu những vở chèo mà ở tuổi ngoài 80 cụ vẫn còn say mê, với đôi mắt còn khá tinh tường, cụ ngồi gần màn hình ti vi để… nghe tiếng là chính.

Ông Nguyễn Văn Trí, chủ một đại lý kinh doanh đồ điện tử ở thị trấn Me (Nho Quan, Ninh Bình) cho biết, ở đây những người được cho là có chút tiền, muốn xem nhiều kênh thì sắm một chiếc đầu thu kỹ thuật số nhập lậu từ Trung Quốc với giá vài trăm ngàn đồng rồi đấu qua ăng ten để xem được thêm một số kênh phim, ca nhạc. “Các kênh không mất tiền chỉ có VTV1, VTV3, kênh truyền hình của tỉnh nhưng xem bằng ăng ten rất nhiễu, có lúc chỉ có tiếng, không nhìn ra hình gì. Nhiều gia đình có con đi làm ăn ở thành phố, muốn lắp cho bố mẹ truyền hình cáp để xem cũng không có, còn chảo vệ tinh của K+ ở đây giá quá đắt so với thu nhập người dân, hầu như không ai có điều kiện mua, trừ những nhà kinh doanh, buôn bán”, ông Trí cho biết.

Đó không phải là thực trạng riêng của vùng quê chiêm trũng này. THTT đang nở rộ ở VN nhưng có vẻ như vẫn chỉ là sân chơi của cư dân thành thị. Phải chăng truyền hình “không trả tiền” đang bị lãng quên?

Theo Ictnews

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *